NgayAy_BayGio_PostBlog

NGÀY ẤY – BÂY GIỜ

Tết … Lượn một vòng phố phường tìm những món đồ chơi hồi xưa mình thích… Cả con phố Tô tịch mới tìm thấy một hàng duy nhất bán quay…
… trẻ em thành phố giờ chúng không còn không gian bổ quay, nhẩy ngựa, xô vê, nhẩy dây … Thay vào đó là cái màn hình có thể KẾT NỐI TẤT CẢ…
> Nhưng Kết Nối Những Thứ Rất Xa lại khiến chúng bỏ quên những thứ RẤT GẦN, quên đi những người xung quanh, kể cả cảm xúc bản thân…
Chúng ta đang dần trở thành những cỗ máy – những cảm xúc Analog giờ đã số hoá thành Digital hết rồi…

- Chúc mừng sinh nhật qua facebook – trong khi chỉ đi vài bước là có thể ôm nhau và bắt tay nhau
– Hỏi thăm sức khoẻ ốm qua một bức ảnh – và bỏ mặc đứa bạn nằm ở bện viện với 4 bức tường – chỉ cách chỗ mình đang đứng 15 phút đi đường.

5 giác quan con người, giờ đang thui chột dần, chỉ dành không gian cho một cái màn hình vuông vắn – và kết-nối-tất-cả (trừ người thân quanh bạn)

NGÀY ẤY – BÂY GIỜ
***
Trẻ con ngày ấy có ít môn
Chạy nhảy chơi đùa trông rất khôn
Bây giờ tự kỷ ngồi một xó
Miết miết cười cười với ai phôn .

Bố mẹ hay khoe con thông minh
Mở ai phôn ra chơi rất kinh
Ngồi xó ngoan ngoãn chơi cả buổi
Không chạy khắp nhà nghịch linh tinh.

Bố mẹ vừa nhàn vừa thấy hay
Đưa con điện thoại là rảnh tay
Kệ mẹ nó ngồi chơi một xó
Bố mẹ thảnh thơi suốt cả ngày.

Rồi một ngày kia không hiểu sao
Con mình ngày trước khôn biết bao
Chào hỏi chơi đùa vui hiếu động
Giờ cứ ngơ ngáo như thằng “ĐAO”.

Chung quy cũng bởi bố mẹ thôi
Vứt con điện thoại kệ nó chơi
Nó giỏi công nghệ – còn mình rảnh
Đến khi nó đụt – muộn mất rồi!

Bình luận

bình luận

Hiếu Orion

Hiếu Orion

Đây là Blog của tôi. Và nếu bạn quan tâm đến Social Media hay bất kỳ cái gì trên này - và cần liên hệ xin gửi mail cho tôi vào địa chỉ: hieutc2@gmail.com