cungkhoc

CÙNG KHÓC

Nhân 1 năm tưởng niệm Vị Đại Tướng của Dân Tộc. Xin post lại bài thơ được làm trong khoảnh khắc “thổn thức”
– thổn thức chứng kiến một cảnh một đám đông lớn đến vậy đã dẹp mọi khoảng cách, mọi toan tính để đứng bên nhau…
… một nhà nghiên cứu xã hội nào đó đã nói: Khi đám đông gạt mọi thứ để đứng bên nhau, đó là lúc họ có cùng 1 sợi dây gắn kết… Nó có thể là cùng 1 quyết tâm, cùng 1 sự tức giận, cùng 1 khao khát, cùng 1 sự tiếc thương, cùng 1 nỗi lo sợ… Tôi nhận ra đâu đó trong cái sự gắn kết của dòng người này, nó có nhiều hơn 1 sự tiếc thương…

—- CÙNG KHÓC —
Hai người bạn hôm qua còn cãi nhau
Về những thứ đời thường – về đen và trắng
Hôm nay đã lại cùng im lặng
Cùng xếp hàng, cùng thấy đắng trên môi

Hai người phụ nữ cùng bán xôi
Hôm qua chửi nhau hàng giờ hàng tiếng
Hôm nay chợt lặng im xếp hàng vào viếng
Cùng nghẹn ngào luyến tiếc mãi không thôi

Hôm qua tất cả còn cuồn cuộn trôi
Như một dòng sông thờ ơ bạc bẽo
Đè lên nhau sóng bạc đầu lạnh lẽo
Hôm nay chợt lặng dừng trước một sự ra đi

Họ khóc không chỉ bởi chia ly
Khóc vì sợ sẽ không còn cùng khóc
Cả dân tộc vượt qua bao khó nhọc
Giờ còn gì để khóc bên nhau?

(@ Hiếu Orion – 10/10/2013)

Bình luận

bình luận

Hiếu Orion

Hiếu Orion

Đây là Blog của tôi. Và nếu bạn quan tâm đến Social Media hay bất kỳ cái gì trên này - và cần liên hệ xin gửi mail cho tôi vào địa chỉ: hieutc2@gmail.com